Người trẻ không mua được nhà đang dần không còn là câu chuyện cá biệt, mà trở thành một “mặt bằng thực tế” ở các đô thị lớn. Khi giá bất động sản tăng nhanh hơn tốc độ tích lũy, nhiều người lao động trẻ—dù có công việc ổn định và mức thu nhập trung bình khá—buộc phải điều chỉnh kỳ vọng: tạm gác kế hoạch sở hữu, chuyển sang ưu tiên một nơi ở ổn định, phù hợp dòng tiền. Từ đó, thuê nhà dài hạn nổi lên như một cách “an cư tạm thời” vừa thực dụng, vừa giảm áp lực tâm lý.
Một trong những chuyển dịch đáng chú ý nhất của đời sống đô thị vài năm gần đây nằm ở cách người trẻ nói về nhà ở. Thay vì hỏi nhau “bao giờ mua nhà?”, họ bắt đầu quen với câu hỏi “thuê ở đâu để ở lâu dài cho yên?”. Thay đổi này không bắt nguồn từ việc người trẻ mất nhu cầu sở hữu, mà đến từ sự va chạm trực diện với con số. Mặt bằng giá nhà đã đi nhanh hơn rất nhiều so với mức tăng lương, khiến khoảng cách giữa “mơ ước” và “khả năng” ngày càng rộng.
Khi giá nhà vượt xa tích lũy, thuê dài hạn trở thành lựa chọn hợp lý
Giữa tuần, trong căn hộ thuê chưa đầy 50m² ở khu giáp ranh TP.HCM, anh Nguyễn Hoàng Minh (31 tuổi, làm trong lĩnh vực công nghệ) cẩn thận dán lại mảng tường bong tróc gần ban công. Đây là căn anh vừa ký hợp đồng thuê 3 năm, giá 6 triệu đồng/tháng, chưa tính điện nước và các khoản phí sinh hoạt.
“Thuê lâu dài thì mình cũng sửa sang chút cho đỡ cảm giác ở tạm. Chứ nếu xác định vài tháng rồi chuyển đi, chắc chẳng ai bỏ công sức làm vậy”, Minh nói. Chi tiết nhỏ ấy phản ánh đúng tâm lý của một lớp người thuê mới: không còn coi thuê nhà là giải pháp ngắn hạn, mà là một lựa chọn có tính ổn định, đủ để đầu tư vào chất lượng sống.

Ba năm trước, Minh từng tính đến chuyện mua nhà. Khi đó, một căn hộ 2 phòng ngủ ở khu vực ngoại thành được chào bán hơn 2 tỷ đồng. Đến nay, mức giá ấy đã tiến sát 4 tỷ đồng. Thu nhập của anh tăng đều theo từng năm, nhưng tốc độ ấy vẫn không thể đuổi kịp nhịp tăng của thị trường.
“Thu nhập của tôi hiện khoảng 23 triệu đồng/tháng. Nghe thì có vẻ ổn, nhưng chi phí sống ở TP.HCM chỉ gọi là vừa đủ. Còn tính chuyện mua nhà, sắm xe thì vẫn xa. Bảy năm đi làm, tôi dành dụm được đúng 300 triệu”, Minh chia sẻ.
Về góc nhìn thị trường, đây là bài toán “độ lệch pha” điển hình giữa thu nhập và giá tài sản. Khi giá nhà tăng nhanh, phần trả trước và áp lực vay trở thành rào cản lớn, khiến nhiều người trẻ chuyển sang chiến lược tài chính khác: tối ưu dòng tiền, tránh gánh nặng nợ, ưu tiên sự linh hoạt trong công việc và cuộc sống.
“An cư” đang được định nghĩa lại: không nhất thiết phải đứng tên một căn nhà
Quan niệm “an cư lạc nghiệp” vốn gắn chặt với quyền sở hữu nhà ở. Nhưng với thế hệ trẻ hiện nay, khái niệm ấy đang thay đổi theo hướng thực tế hơn: an cư không nhất thiết phải là một sổ hồng mang tên mình, mà là có một không gian sống ổn định, phù hợp tài chính, và quan trọng nhất là không tạo áp lực tâm lý kéo dài.
Nhiều người trẻ chấp nhận rằng, ở thời điểm hiện tại, thuê nhà dài hạn giúp họ cân bằng tốt hơn giữa chi tiêu, tiết kiệm và trải nghiệm sống. Họ lựa chọn một nơi ở đủ ổn định để gắn bó vài năm, đủ “đáng sống” để chăm chút, nhưng vẫn giữ được quyền điều chỉnh theo biến động công việc, thu nhập hoặc kế hoạch gia đình.
“Tôi không từ bỏ ước mơ mua nhà, nhưng cũng không tự ép mình phải đạt được ngay. Tương lai biết đâu có cơ hội tốt hơn, còn hiện tại thuê nhà giúp tôi sống thoải mái hơn”, chị Mai Lan chia sẻ.
>> Các căn hộ cho thuê giá tốt chỉ từ 3 triệu tại TPHCM
Tuy nhiên, phía sau sự “thực dụng” ấy là một thực tế không dễ chịu: nếu giá nhà tương thích hơn với thu nhập, rất ít người trẻ chủ động từ chối quyền sở hữu. Sự dịch chuyển sang thuê dài hạn, xét cho cùng, là phản ứng thích nghi trước áp lực thị trường, khi giấc mơ mua nhà vẫn còn, nhưng khoảng cách để chạm tới ngày càng xa.
** Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Muanha.xyz thực hiện bài viết này với mục đích cung cấp thông tin tham khảo. Thông tin có thể được thay đổi mà không cần thông báo trước. Chúng tôi nỗ lực thực hiện và đảm bảo tính chính xác của bài viết nhưng không chịu trách nhiệm về tổn thất hoặc hậu quả từ việc sử dụng thông tin trong đây.

